Xe ngựa đi được một đoạn, Yến Thanh Ca bảo Tầm Sương thu dọn đệm chăn trong xe, rồi chợp mắt nghỉ một lát.Tỉnh dậy, nàng nhìn ra ngoài thấy đồng ruộng xanh mướt trải dài, bèn hỏi:“Đi đến đâu rồi?

“Đã qua Động Sơn rồi ạ. Nghe phu xe nói, đi thêm hai canh giờ nữa sẽ đến chỗ nghỉ chân hôm nay. – Tầm Sương ngoan ngoãn đáp.

Vì lần này mang theo nhiều xe ngựa và người hầu, nên hành trình không thể nhanh. Nếu chỉ một mình cưỡi ngựa từ kinh thành đi thì khoảng hai mươi ngày, còn đi thế này, chắc phải hai ba tháng mới tới nơi.

Yến Thanh Ca nghĩ một chút rồi nói:“Rót cho ta chén nước. Vừa dứt lời lại xua tay: “Thôi khỏi!

Tuy trên xe có chuẩn bị bô, nhưng nàng không quen dùng thứ đó trong xe ngựa.