“Tiểu thư ơi, có thư của cữu lão gia!Vấn Tuyết vừa chạy vào vừa reo lên, tay nâng một chiếc hộp thư, mặt mày rạng rỡ. Yến Thanh Ca đang đút bí đỏ cho A Mãn, vừa nghe thấy thế suýt nữa làm rơi cả muỗng.Nàng vội giao A Mãn cho bà vú bên cạnh rồi hấp tấp đứng dậy: “Đưa ta mau! Xé dấu niêm phong, mở hộp thư, nàng đọc liền một mạch, mặt mày rạng rỡ hẳn lên.Thấy vậy, Vấn Tuyết đoán chắc là tin tốt, bèn cười hỏi: “Tiểu thư, nhà cữu lão gia có chuyện vui sao? “Biểu ca sắp thành thân rồi. – Khóe môi Yến Thanh Ca cong lên đầy vui sướng. Tin tức này tựa như một tia nắng vàng rọi xuống bầu trời u ám, khiến tâm trạng u sầu mấy ngày qua của nàng bỗng trở nên dễ chịu hẳn. Lạc Hiên năm nay hai mươi lăm tuổi, vẫn chưa thành thân, nhưng thật ra hôn sự của hắn đã được định ra từ sáu năm trước. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương