Một trận mưa nhỏ rơi lất phất suốt cả buổi sáng, mang lại chút mát mẻ hiếm hoi trong mùa hè. Yến Thanh Ca sáng nay tham lam nằm nướng thêm một khắc, lúc mở mắt ra vốn định nằm thêm chút nữa, nhưng rồi lại không yên tâm nổi, đành dậy sớm. Tâm trạng khi đã lấy chồng thật khác hẳn so với thời còn là thiếu nữ trong nhà. Ngày trước gặp cảnh mưa như thế này, nàng nhất định sẽ không dậy, chỉ mặc trung y ngồi trên giường, mở hé cửa sổ, lắng nghe tiếng mưa rơi rả rích, ngắm từng sợi mưa li ti mà thảnh thơi. Còn giờ — tâm cảnh ấy đã không còn nữa. Hôm nay là ngày Nguyên Cận tới đưa sổ sách. Cứ mỗi ba ngày một lần, cậu sẽ đến biệt trang phủ Viêm Vương để báo cáo sổ sách với Yến Thanh Ca. Không biết là vì tiệm thêu của Nguyên Cận là một trong số ít những cửa hàng buôn bán bình thường còn tồn tại ở kinh thành, hay vì được nhiều người có tâm kết giao, mà việc kinh doanh của cậu rất khởi sắc, sôi động vô cùng. Chỉ xét về số bạc lời lãi ghi sổ, mới mở chưa đầy hai tháng mà đã lãi hơn ba ngàn lượng bạc. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương