Hiện tại trong viện của Yến Thanh Ca có không ít người hầu hạ, cộng lại cũng gần trăm người, chủ yếu là vì giờ nàng có hai đứa con, mỗi đứa đều có đến hai ba mươi người hầu cận bên cạnh. Chưa kể đến những kẻ thường ngày không lộ diện như sai vặt, tạp dịch, quét dọn... số lượng quả thật không ít. Thế nhưng, dù đám người này đã nhao nhao bàn tán một hồi lâu, vẫn chẳng ai nói rõ được rốt cuộc tại sao lần này Tuyết Yến lại nghĩ quẩn mà nhảy giếng tự vẫn. Những việc Tuyết Yến đã làm trong ngày hôm đó cũng đã được mọi người làm rõ: sáng sớm nàng ta còn cười cười nói nói, đùa giỡn với người khác, ăn cháo xong thì bắt đầu làm việc. Buổi sáng nàng giúp phơi đồ trong viện, vì số lượng khá nhiều nên nàng vẫn luôn ở ngoài trông chừng, sợ bị bẩn. Đến chiều, nàng thu mấy món không cần phơi nắng nữa mang vào, lúc gần vào cửa có nói mấy câu với Nguyên Cận , sau đó đến gần tối thì không thấy tăm hơi đâu, cuối cùng mới bị phát hiện mất tích. Nhìn tổng thể cả một ngày như thế, cũng chẳng thấy có gì bất thường. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương