“Điện hạ, chuyện này nô tỳ bọn em không thể làm chủ được. – Tầm Sương và Vấn Tuyết đồng thanh đáp, trong lòng cùng rúng động nhưng vẫn giữ nụ cười nói với Nguyên Cận .

Các nàng rất hiểu Yến Thanh Ca — nàng tuyệt đối sẽ không tặng bức thêu ấy cho ai cả… ít nhất là hiện tại!

Có thể sau này, Yến Thanh Ca sẽ dùng bức thêu ấy làm đồ cưới cho con gái, hoặc truyền cho con trai làm bảo vật gia truyền. Nhưng chắc chắn sẽ không lấy nó làm lễ mừng sinh thần cho Thái tử.Bởi vì nàng từng nói — cả đời này nàng không thể thêu lại được một bức có trình độ như vậy nữa. Giá trị của bức thêu không chỉ nằm ở kỹ thuật mà còn ở sự độc nhất, và trong đó chứa đựng cả nỗi đau và sự giằng xé của chính nàng, không gì có thể thay thế.

“Tại sao chứ? Thẩm mở tiệm thêu, những thứ thêu ra chẳng phải là để bán sao? Ta sẽ không lấy không đâu, chắc chắn sẽ trả thù lao xứng đáng. Ta dám đảm bảo phụ hoàng nhất định sẽ thích món quà này. Đến lúc đó, người sẽ ban thưởng cho phủ Viêm Vương rất nhiều, thẩm nhất định sẽ không thiệt. — lời Nguyên Cận khiến Tầm Sương và Vấn Tuyết đưa mắt nhìn nhau.

Các nàng không biết phải giải thích thế nào mới hợp lý.