Tấm ván gỗ nơi cửa chính lần lượt bị đám hạ nhân tháo xuống từng tấm một. Mỗi lần động vào, bụi bay mù mịt, khiến người đứng phía trước không nhịn được ho sặc sụa. Ngay cả Nguyên Cận cũng phải nhăn mặt, dùng tay nhỏ quạt quạt trước mũi. Cánh cửa mở ra, một luồng khí ẩm mốc, tanh hôi xộc vào, khiến những người đứng gần nhất đồng loạt lùi lại một bước. Bên trong, kệ hàng đã bị dọn sạch. Tuy rằng trước khi đóng cửa, nơi góc tường đã được rắc vôi bột phòng trùng, nhưng thời gian quá lâu, lại gặp mưa tuyết liên tiếp từ đông sang xuân, khiến vôi bột bị ẩm mốc. Các kệ gỗ làm bằng gỗ thường cũng đã bị mục mảng góc, bong tróc từng chỗ. Vài hạ nhân vội chạy sang đầu kia, mở nốt cửa bên đối diện. Hai đầu thông gió, gió thổi vào giúp tản mùi, thêm cửa sổ hai bên được chống lên, căn phòng sáng sủa hơn nhiều. Nhưng như vậy vẫn không khiến sắc mặt của Nguyên Cận khá hơn chút nào. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương