Nước mắt lưng tròng, Yến Thanh Ca nhìn Viêm Tu Vũ, ánh mắt đầy ắp nỗi nhớ không thể nói thành lời. Nhưng miệng nàng lại mắng không ngừng:“Chàng lén lút làm gì trong cung? Chàng có còn xứng đáng với mẹ con ta đang sống chật vật bên ngoài không? Đồ phụ bạc! Đồ bạc tình! Cút! Mau cút đi!

Vừa mắng, nàng vừa nhanh tay nhúng ngón tay vào vết nước từ ấm trà bị đổ dưới đất, lặng lẽ viết trên nền sàn sáng bóng một dòng chữ nhỏ:“Viêm Uyển Nhi không phải con ruột của hai ta, Nguyên Thịnh mới là.

Viêm Tu Vũ chấn động toàn thân!

Thật ra khi nãy thấy Yến Thanh Ca bỗng nổi điên, hắn đã nhận ra điều bất thường.Nàng không phải người sẽ la hét ầm ĩ chỉ vì hắn dây dưa với kẻ khác. Nếu thật có chuyện đó, nàng sẽ chỉ lặng lẽ rời đi, không gặp lại nhau nữa.

Hắn vốn tưởng nàng nhân lúc đuổi hết người ra ngoài sẽ thì thầm chuyện riêng, không ngờ lại truyền cho hắn một tin động trời như vậy bằng cách này.