Thời gian trôi qua rất nhanh, đêm rằm tháng Giêng, phủ Viêm Vương theo lệ cũ treo đèn kết hoa, mừng Tết Nguyên Tiêu. Khắp nơi rực rỡ đèn hoa, rộn ràng sắc màu, đẹp không sao tả xiết.

Các vú nuôi nịnh nọt khuyên nhủ:“Nương nương, người cùng cô bé Uyển nhi đi xem đèn đi ạ. Không cần ra ngoài, chỉ quanh quẩn trong sân viện mình chơi một lúc là được rồi.

Sợ khuyên không nổi, họ còn lén bóp tay Viêm Uyển nhi ra hiệu bảo nàng cùng góp lời.Viêm Uyển nhi được các vú nuôi ngày đêm dạy dỗ, rốt cuộc cũng học được cách gọi mẹ, hễ thấy Yến Thanh Ca là miệng lại líu lo kêu “nương“. Được ra hiệu, nàng càng gọi ngọt ngào hơn, giọng non nớt vang lên khiến đám nha hoàn bên cạnh còn vui sướng không thôi.

Mấy ngày gần đây Yến Thanh Ca vì chuyện của Tử Hoàn mà phiền muộn không yên, Tầm Sương cũng muốn nhân dịp này giúp nàng khuây khỏa đôi phần, bèn khuyên thêm:“Phải đấy nương nương, chỉ tính đèn treo trong sân chúng ta thôi cũng đã nhiều như vậy rồi, không cần ra ngoài, dạo quanh cửa một vòng cũng được mà.

Bị mọi người đồng thanh thuyết phục, Yến Thanh Ca liền gật đầu đồng ý ra ngoài.