“Ồ? Thật sao? Yến Thanh Ca đặt chiếc thìa bạc trong tay xuống, lạnh nhạt hỏi một câu, rõ ràng không muốn nghe nhắc đến chuyện của Tử Hoàn. Vấn Tuyết lập tức cúi đầu, im bặt không dám nói thêm. “Đứng lên đi, hôm nay là Tết, nên cười nhiều một chút. Giọng Yến Thanh Ca vẫn nhàn nhạt, tựa như đã quyết định sẽ quên đi chuyện Tử Hoàn khó sinh. Vấn Tuyết thở phào nhẹ nhõm, vội bước lên, múc thêm cho Yến Thanh Ca một thìa cháo được nấu từ gạo ngọc và bí đỏ nhỏ, mềm ngọt thanh đạm. Những nhũ mẫu chăm sóc Viêm Uyển Nhi, thấy Yến Thanh Ca đột nhiên thay đổi thái độ, không còn lạnh lùng như trước, thì hận không thể ngày ngày ôm Uyển Nhi đến ở cạnh nàng. Sáng nay sau khi bú sữa, Uyển Nhi vẫn được họ bế bên cạnh Yến Thanh Ca, cùng ở trong một gian phòng. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương