“Thần phụ không dám nhận! Yến Thanh Ca lập tức đứng dậy, quỳ xuống đất, khẩn cầu Thái tử:“Là do thần phụ không giỏi quản lý, mới khiến Yến Ký thêu trang phải đóng cửa, không thể trách đến đầu Vân thị thêu trang. Thần phụ hôm nay gọi thêu nương này tới, vốn chỉ vì thấy chúng ta có chút duyên phận, nên mới muốn trò chuyện đôi câu mà thôi. Không ai ngờ mọi chuyện đã đến nước này, vậy mà Yến Thanh Ca lại đột ngột đổi giọng, nói rằng mình không phải để trách tội thêu nương, mà chỉ muốn nói chuyện với nàng. Ngay cả ánh mắt Thái tử cũng khẽ lay động, có chút khó hiểu – không rõ rốt cuộc Yến Thanh Ca đang toan tính điều gì. Nàng bước đến trước bức thêu Phật, đưa tay chạm nhẹ lên bức Văn Thù Bồ Tát, chân thành nói với thêu nương kia:“Mẫu thêu của bức tranh này là ta tự tay vẽ ra, sau khi thêu xong, các thêu nương trong phủ ta mang đến cung phụng ở Hồng Liên Tự. Hôm nay thấy bức này ở đây, ta chỉ muốn hỏi một câu – ngươi cũng thường hay đến Hồng Liên Tự sao? Thêu nương ấy vốn chưa từng tới Hồng Liên Tự, cũng không phải là tín nữ. Nhưng vào lúc này, giữ được mạng sống mới là điều quan trọng, nói dối thì đã sao? Nàng ta vội vàng gật đầu như gà mổ thóc, nói mình thấy được bức tranh ấy khi đến dâng hương tại Hồng Liên Tự. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương