Vừa vén rèm lên, luồng khí lạnh bên ngoài lập tức ùa vào, khiến thân thể Yến Thanh Ca khẽ run. Nhưng thứ khiến nàng lạnh buốt tận tâm can, chính là khi ánh mắt nàng va phải một đôi mắt khác—đen như hồ sâu không đáy. Người chắn đường phía trước không phải là Tứ hoàng tử, mà là Thái tử. Lông tơ toàn thân Yến Thanh Ca dựng đứng, suýt nữa đến tóc cũng muốn dựng ngược. Nàng lập tức lùi lại một bước, cưỡng ép bản thân đè nén cảm xúc muốn bỏ chạy đang trào lên khắp người, cứng ngắc cúi thấp khuôn mặt lạnh lẽo, gắng gượng đè nén nỗi sợ hãi và căm hận trong lòng. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương