Chuyến du hồ lần này, đối với Yến Thanh Ca mà nói, thật sự chẳng có gì thú vị, thậm chí còn khiến người ta nơm nớp lo sợ. Trở về phủ, mọi thứ lại bình lặng như chưa từng có gì xảy ra. Viêm Linh Nhi vẫn khỏe mạnh, A Mãn cũng khỏe mạnh, kể cả Viêm Uyển Nhi cũng không có chút thay đổi. Có Viêm Vương gia trấn giữ trong phủ, đám trẻ này dù có muốn gặp chuyện cũng khó. Trưởng công chúa Nhu Phúc thì cả người mệt mỏi, hiển nhiên chuyện của Vệ Tiều hôm đó đã khiến nàng chịu đả kích lớn. Liên tiếp mấy ngày sau, Yến Thanh Ca cũng không thấy trưởng công chúa tới tìm mình. Tháng Mười Một đến, Yến Thanh Ca nghĩ thời tiết càng ngày càng lạnh, liền tự tay làm mấy bộ áo ấm, định nhờ trưởng công chúa tiến cung giúp nàng mang vào trong. Còn chưa kịp mở lời, nhà họ Lăng đã cho người đưa thư đến. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương