“Các ngươi lui cả ra ngoài đi. — Yến Thanh Ca phất tay, cho lui toàn bộ nha hoàn và bà tử trong phòng. Vấn Tuyết và Tầm Sương lo lắng nhìn hai người đang quỳ dưới đất là Bạch Ngư và Tử Hoàn, không chịu rời bước. Yến Thanh Ca vẫn đang ở cữ, thân thể yếu ớt, nếu hai ả kia có ý đồ xấu thì e rằng nàng sẽ gặp nguy hiểm. Hai người nhất quyết muốn ở lại trông chừng nàng. Yến Thanh Ca mỉm cười với Vấn Tuyết và Tầm Sương — hai nha hoàn này quả không hổ là được Như Ý huấn luyện, trung thành tuyệt đối, chẳng thua gì Như Ý. Nàng dịu dàng nói:“Các ngươi đừng lo, ta sẽ không sao đâu. Ta có vài lời riêng cần nói với họ. “Tiểu thư, để Vấn Tuyết và Tầm Sương hầu bên người đi ạ. — Vấn Tuyết nhẹ giọng thưa. Với lòng tin mà tiểu thư dành cho các nàng, nếu ngay cả họ cũng không được phép ở lại, thì còn ai đủ tư cách nữa? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương