Cho đến khi quay về sân viện của mình, Đan Hạc vẫn toàn thân run rẩy không ngừng. Đầu nàng ong ong, hoàn toàn không nghe rõ xung quanh có người đang nói gì, chỉ có một câu của Trưởng công chúa Nhu Phúc cứ vang vọng mãi trong đầu: “Cha ngươi được thả rồi. Mi mắt nàng phủ đầy lệ mỏng, đây... đây là một chuyện tốt đến không thể tin được — phụ thân nàng đã được thả ra! Đan Hạc đứng yên lặng trong sân rất lâu, mãi đến khi tim không còn đập loạn nữa mới từ từ trấn tĩnh lại. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương