Thêm một tháng nữa trôi qua, phủ Viêm Vương vẫn chìm trong cảnh người người hoang mang lo sợ.Thậm chí, một số cung nữ được phái từ trong cung đến bắt đầu lục soát khắp nơi trong phủ, việc kiểm soát ra vào ngày càng nghiêm ngặt. Ngay cả những hạ nhân phụ trách đưa cơm, nước, hay đổ bô, dọn rác… đều bị cấm tuyệt không cho ra ngoài. Viêm Vương gia cũng bị cách chức, giam lỏng tại phủ, không được bước chân ra khỏi cửa. Trưởng công chúa Nhu Phúc từng cầm thẻ lệnh của mình vào cung khóc lóc kêu oan một phen, nhưng hình như cũng chẳng thay đổi được gì. Tuy nhiên, trong kinh thành, không chỉ riêng phủ Viêm Vương như thế. Rất nhiều gia đình vương công quý tộc cũng rơi vào tình cảnh tương tự. Chỉ có vài nhà đại thần được Thái tử cực kỳ tin cậy là vẫn yên ổn, còn lại ai nấy đều sống trong lo sợ, cảm giác như đầu rơi chỉ còn tính từng ngày. Viêm Tu Vũ vẫn chưa trở về, còn bức tranh thêu trong tay Yến Thanh Ca lại tiếp tục được hoàn thiện thêm một phần. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương