Tuyết Yến xách hộp cơm đã dùng đến nhà bếp. Hai đầu bếp vừa rồi chuẩn bị món ăn cho Yến Thanh Ca vẫn chưa rời đi, cố tình ở lại để chờ xem Như Ý có bị bẽ mặt hay không. Không ngờ, vừa mở hộp cơm ra, ngoại trừ món gà xé chỉ dùng một ít, còn lại đều ăn gần hết. Hai đầu bếp nhìn mà trợn mắt há miệng. Món ăn mà Như Ý làm chỉ có thể gọi là tạm được, từ kỹ năng dao kéo đến cách nấu nướng, đều chỉ ngang tầm nội quyến bình thường, vậy mà tại sao nàng nấu thì nương nương lại ăn được nhiều như thế? Ngay cả đĩa dưa mặn cắt sợi, cũng chỉ còn lại một nhúm nhỏ. Một đầu bếp không tin nổi, lẩm bẩm:“Dưa mặn mặn như vậy, mấy món trộn tỏi, dầu ớt với giấm chua kia vị cũng nặng, nương nương sao mà ăn nổi chứ? Bình thường cơm đưa đến đều thanh đạm hết mức, người còn chẳng động đến mấy miếng. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương