“Thưa nương nương, bên ngoài có chưởng quầy của hiệu thêu nhà họ Vân đến, nói là mang sổ sách tới cho người xem.Đan Hạc bước vào khẽ khàng, vừa thấy Như Ý ra hiệu mới dám lên tiếng bẩm với Yến Thanh Ca. Yến Thanh Ca dựa vào tháp, sắc mặt nhàn nhạt mang vẻ mệt mỏi, thần trí lơ lửng như đang phiêu du nơi nào. Như Ý thấy nàng dường như không nghe thấy tiếng bẩm báo, liền nhẹ giọng nhắc:“Tiểu thư, Đan Hạc đang nói chuyện với người đó. Yến Thanh Ca mới như sực tỉnh:“Gì cơ? Đợi Đan Hạc nhắc lại lần nữa, Yến Thanh Ca nhàn nhạt đáp:“Bảo hắn về đi, nói chuyện hợp tác giữa hai bên ta chưa từng đồng ý. Chuyện này, bảo họ đừng nhắc lại nữa. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương