Mặt trời lên cao, không ít mệnh phụ bị nắng chiếu đến mức mồ hôi đầm đìa. Y phục lễ nghi nặng nề trên người họ ướt rồi khô, khô rồi lại ướt, dính bết vào da, vô cùng khó chịu. Lễ tế chính thức đã bắt đầu hơn một canh giờ. Theo trình tự do Lễ bộ công bố trước đó, vẫn còn hơn ba canh giờ nữa mới kết thúc. Yến Thanh Ca cùng đám mệnh phụ quỳ trên đất. Vì đang mang thai nên nàng được đặc cách, được đặt đệm quỳ dưới đầu gối — điều khiến nhiều phụ nhân xung quanh ghen tỵ không thôi. Mệnh phụ Đại Chu phần lớn xuất thân từ tầng lớp quý tộc, từ nhỏ đã được nuông chiều, sau khi gả vào nhà chồng thì cuộc sống cũng không đến nỗi nào, cho nên chuyện phải quỳ lâu là điều không quen thuộc với họ. Nếu là nền đất bằng phẳng thì không nói, đằng này lại là đất hoang gồ ghề, khiến việc quỳ gối càng thêm đau đớn. Đệm quỳ dưới đầu gối của Yến Thanh Ca không chỉ được nhồi dày bằng bông, mà bên trong còn lót thêm hai lớp da cáo trắng mùa đông mềm mại, để bông không bị nén cứng sau thời gian dài. Quỳ cả ngày như vậy, ngoài việc không thể cử động và máu lưu thông ở đầu gối hơi kém, thì chân nàng không hề đau đớn chút nào. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương