Về đề nghị bồng con nhà mình tới để làm quen nhận mặt, Yến Thanh Ca không bày tỏ ý kiến rõ ràng. Lúc xuống xe, nàng đã nhìn thoáng qua, hôm nay được đưa theo không phải là Viêm Uyển Nhi, mà là một bé gái xa lạ, chừng tuổi với Viêm Uyển Nhi, nhưng trông khỏe mạnh hơn hẳn, vóc dáng cũng lớn hơn. Viêm vương phủ rất hiếm khi tổ chức yến hội. Không chỉ lễ tắm ba ngày, đầy tháng của Viêm Uyển Nhi không hề tổ chức, ngay cả lễ tắm ba ngày, đầy tháng của Viêm Linh Nhi, con gái ruột của trưởng công chúa Nhu Phúc, cũng hoàn toàn im hơi lặng tiếng. Nghe nói ngay cả tiệc thôi nôi, Viêm vương gia và trưởng công chúa cũng không định tổ chức. Cho nên, người từng gặp qua Viêm Uyển Nhi ở kinh thành quả thực đếm trên đầu ngón tay, còn trong đám mệnh phụ quý phu nhân hôm nay thì lại càng không ai từng gặp. Yến Thanh Ca không lo lắng việc thân phận của bé gái đóng giả Viêm Uyển Nhi hôm nay sẽ bị vạch trần, nên tự nhiên mỉm cười đồng ý với đề nghị kia. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương