Tên Man nhân này quả thật miệng lưỡi trơn tru, nói xuôi nói ngược đều hợp lý như nhau.

Yến Thanh Ca chỉ vào lão già phạm tội đang gần như ngã quỵ trên đất, lạnh giọng hỏi:“Ồ? Chẳng phải khi trước chính ngươi đặt hàng với ông ta sao?

Tên Man nhân đảo mắt mấy vòng, đáp ngay:“Bẩm nương nương, thực không giấu gì. Bọn tiểu nhân ở thảo nguyên, nhìn người Đại Chu các ngài ai cũng na ná nhau. Lão nhân gia đây, lần đầu ta gặp, mặc bộ áo rách tả tơi, nghèo túng vô cùng. Lần thứ hai lại thấy y đội mũ lông mới tinh, mặc áo lông quý giá, còn đeo cả ngọc thạch. Thành thật mà nói, khi ấy ta không nhận ra, còn tưởng người ăn mặc thế là quản sự trong phủ. Là tại ta mắt chó nhìn người thấp, mới dẫn đến hiểu lầm hôm nay.

Đến nghi điểm cuối cùng cũng bị hắn một mồm ba lưỡi che lấp cho qua.

Yến Thanh Ca gần như không biết nên tức hay cười. Có nên khen ngợi tài ăn nói của hắn không đây? Không rõ Tứ hoàng tử gặp vận may gì, mới có thể mua được thứ “hàng tốt thế này từ đám nô lệ Man nhân.