“Uông cô nương , Uông cô nương ! Một tiếng gọi vang lên, khiến Uông cô nương – người đang ngơ ngẩn nhìn ngọn đèn dầu nhỏ xíu – giật bắn cả mình. Cô thêu nữ cùng phòng đang ôm chăn nhìn nàng: “Không còn sớm nữa đâu, ngủ đi thôi. Ngày mai chúng ta còn nhiều việc phải làm đấy. Uông cô nương có tay nghề thêu thùa bình thường, tính cách lại lặng lẽ ít nói. Nghe cô thêu nữ kia nhắc nhở, nàng lập tức gật đầu, thổi tắt đèn dầu. Chẳng bao lâu sau, người bạn cùng phòng đã ngủ say, phát ra tiếng ngáy khe khẽ. Uông cô nương thật sự rất ghen tị. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương