Đó là một ngày xuân, ánh nắng ấm áp phủ khắp sân nhà họ Hải.Chồi non vừa mới nhú, hoa còn chưa nở, từng tia sáng vàng xuyên qua kẽ lá rọi xuống mặt đất, trong làn ánh sáng trong veo ấy, có thể thấy từng hạt bụi li ti bay lượn lặng lẽ. Khi đó, Âu Dương Thiếu Minh đã hai mươi bảy tuổi.Y thuật của hắn lúc ấy đã được nhiều người trong kinh thành công nhận, người ta tôn sùng hắn, tranh nhau nịnh bợ hắn. Nhưng mỗi khi bước vào sân nhà họ Hải, tất cả những đối đãi cao sang ấy lập tức biến mất không còn dấu vết. “Ê, đem đống rổ thuốc này đi rửa đi, lát nữa ta dùng.Một người anh nuôi hất hơn chục cái rổ đầy bã thuốc xuống ngay dưới chân hắn, khóe miệng nhếch lên đầy khinh bỉ. Âu Dương Thiếu Minh không phản bác gì, chỉ ngoan ngoãn cúi người, nhặt lấy mấy cái rổ cũ kỹ đã mốc meo, rồi vác ra giếng bắt đầu rửa ráy cật lực. Từ trong phòng người anh nuôi vọng ra tiếng bọn trẻ con ồn ào chí chóe, xen lẫn tiếng quát tháo the thé của vợ hắn, từng âm từng tiếng như roi quất vào màng nhĩ của Âu Dương Thiếu Minh. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương