Trước cổng phủ Âu Dương, mấy tên tiểu đồng lười nhác ngồi canh cửa. Mấy ngày gần đây, người đến cầu xin lão gia họ chữa bệnh ngày càng nhiều, nhưng lão gia đã dặn rõ — một ai cũng không tiếp. Đám người ấy chỉ thấy chủ nhân của họ chịu chữa bệnh cho nhà họ Lăng, liền bu như ruồi thấy máu mà kéo đến, nào biết gì — lão gia của họ đâu phải hạng lang trung rẻ tiền ai cũng được mời gọi. Vừa đuổi một đám cầu kiến Âu Dương Thiếu Minh đi, liền thấy hai người đánh xe ngựa đến. Hai người này lại rất khách khí, đối với đám tiểu đồng mặt mũi khó ưa kia cứ cười nhũn nhặn không ngớt. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương