Trưa hè bên cửa, đầu óc mơ màng,Sấm nổi ngàn non, giấc ngủ chẳng hay.Ai chiêu được hồn Sở bên núi Thước,Ta muốn chặt băng đi tìm nàng nơi sông Tương.Tuổi xuân chỉ nên chăm ăn ngủ,Sự nghiệp tạm gác chuyện thêu hoa.May nhờ hai bậc hiền tài ở hẻm Nam – hẻm Bắc,Trời lạnh sánh lan hương, ẩn nơi thâm cốc. Viết xong cả bài thơ, Thái tử chẳng thèm để tâm ánh mắt gần như tóe lửa của Viêm Tu Vũ bên cạnh, thản nhiên lấy ra con dấu tư nhân và hộp chu sa từ túi gấm bên hông, rồi đóng dấu lên giấy. Ấn nhỏ nét triện mới in đỏ tươi, còn ướt, nhìn như vệt máu loang lổ gập ghềnh. “Giữ lấy đi. — Thái tử ngước đôi mắt đen sâu nhìn Viêm Tu Vũ, giọng nói kênh kiệu, cứ như kẻ giàu có tiện tay bố thí cho một tên ăn mày. Bài thơ này tuy có nhắc đến chữ “thêu, bề ngoài có vẻ như chúc mừng xưởng thêu khai trương, nhưng thật ra lại là một bài thơ tương tư theo phong cách cổ nhân. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương