Viêm Tu Vũ vận trường bào màu lam ngọc, đứng bên ngoài cổng hàng rào, không bước vào.Thấy Yến Thanh Ca, hắn khẽ vẫy tay:“Nàng ra rồi à?

Yến Thanh Ca nhìn thấy hắn, trong lòng hơi chột dạ, nhưng vẫn tươi cười hỏi:“Chàng đã đánh xong khúc đàn cho Uyển Nhi chưa?

“Đánh xong rồi! — Viêm Tu Vũ hình như đã đoán được nàng định nói gì tiếp theo, liền bổ sung:“Ngựa của ta nhanh.

Yến Thanh Ca nhìn vẻ mặt không hề dao động của hắn thì biết hắn chắc chắn đang giận. Nàng kéo tay áo hắn, ánh mắt van nài, mong hắn giữ chút thể diện cho mình ở phủ họ Lăng.

Bị nàng nhìn bằng ánh mắt đáng thương như thế, lòng Viêm Tu Vũ mềm nhũn như nước mùa xuân, bao nhiêu bực dọc đều bay biến sạch.