Những tráp sính lễ trang trí bằng lụa đỏ rực rỡ và hoa kết, nối đuôi nhau theo tiếng nhạc tưng bừng của ban tấu nhạc, từ biệt trang phủ Viêm vương ở ngoại thành kinh đô, chậm rãi tiến về biệt viện nhà họ Tào. Yến Thanh Ca được mấy nha hoàn và ma ma dìu ra tận cửa, đứng tiễn kiệu hoa rời khỏi cổng lớn của biệt trang phủ Viêm vương, lòng trào dâng vô vàn cảm xúc. Cuối cùng, Như Ý cũng gả đi rồi. Thân thể nàng không cho phép mệt nhọc nên không thể đích thân tham dự lễ cưới, chỉ có thể ở nhà, lặng lẽ gửi lời chúc phúc trong lòng cho Như Ý . Thấy nàng như có điều xúc động, mấy nha hoàn vội vàng an ủi bên cạnh:“Vương phi nương nương, Như Ý cô nương thật là có phúc lớn. Hôn sự này do chính Lễ bộ đứng ra lo liệu. Nghe nói hôm nay nhà họ Tào đã đặt trước hơn trăm bàn tiệc để chiêu đãi khách khứa quyền quý. Ngoài phủ còn mở tiệc lưu thủy, khách khứa ra vào nườm nượp, ai ai cũng muốn góp vui. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương