Càng đến gần ngày sinh, bụng của Yến Thanh Ca như quả dưa sắp chín rụng, lúc nào cũng có thể “rơi xuống, nặng nề đến mức toàn thân nàng ê ẩm, không chỉ chân tay sưng phù, lưng cũng không thể thẳng lên, thậm chí hai cánh tay cũng mỏi rã rời. Giờ đây, nàng chẳng thể đứng được nữa, mà dù có ngồi hay nằm thì cũng cực kỳ khó chịu. Kiếp trước nàng từng sinh hai con, nhưng chưa lần nào mang thai lại vất vả đến thế này. Cả ngày nàng mệt mỏi, ăn không vô, ngủ không yên, tính tình cũng trở nên gắt gỏng, dưới mắt luôn có hai quầng thâm, đau khổ triền miên. Ngày nào nàng cũng đếm ngược đến ngày sinh mà thầy thuốc đã nói, chỉ mong sáng hôm sau mở mắt ra là đến lúc rồi. Viêm Tu Vũ đau lòng khôn xiết, chỉ hận không thể thay nàng chịu khổ. Hắn gần như không ra khỏi nhà, ngày đêm túc trực bên nàng, mọi việc trong phủ đều giao lại cho người khác, không cho bất kỳ ai quấy rầy đến Yến Thanh Ca . Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương