Viêm Tu Vũ mặc một bộ áo mỏng bằng vải gai cao cấp, bước đi rắn rỏi, dáng vẻ rồng bay hổ bước, tiến lại gần Yến Thanh Ca. Bộ y phục giản dị ấy, mặc trên người hắn lại toát ra một khí chất sang trọng mà người thường không thể sánh được. Trang viên có nhiều cây, lại được xây dựng theo kiểu ngoài khép trong mở, bốn phía thông thoáng, cửa lớn vừa mở là gió mát ùa vào, mát hơn hẳn so với trong kinh thành. Yến Thanh Ca mỉm cười nhìn Viêm Tu Vũ, khẽ gật đầu:“Chàng về rồi à? Thiếp vừa định sai người đi gọi chàng đây. “Có chuyện gì sao? – Viêm Tu Vũ ngồi xuống cạnh nàng, tay tự nhiên đặt lên chân nàng, vừa bóp vừa nghe nàng kể. “Minh Tú cô cô vừa đến, nói về chuyện của Nguyên Cận. Đứa nhỏ này lớn dần rồi, không biết trong cung tính thế nào? Chúng ta chẳng lẽ cứ nuôi nó mãi bên ngoài cung sao? Như vậy không hợp lẽ. Sau này nếu có người tra xét, phủ ta e rằng không thoát tội đâu. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương