Đêm khuya tĩnh mịch, Yến Thanh Ca đang ngủ rất ngon.

Nhờ có Viêm Tu Vũ ân cần nâng bụng, đỡ lưng mỗi đêm, nàng không giống những thai phụ khác dễ giật mình, trái lại mỗi đêm đều chìm vào giấc ngủ êm đềm, mộng lành liên miên.

Ngược lại, Viêm Tu Vũ lại ngủ không yên. Ngoài sân chỉ khẽ lóe ánh đèn lồng mờ nhạt, hắn đã lập tức cảnh giác mở mắt.

Ngoài cửa, một giọng nhỏ nhẹ truyền vào:“Tiểu vương gia, Vương gia từ biệt viện tới.

Viêm Tu Vũ đáp một tiếng, rồi bên ngoài liền yên lặng trở lại.