Trước cổng biệt viện của Tứ hoàng tử, Yến Thanh Ca ngồi thoải mái trên một chiếc ghế tròn lớn được trải đệm mềm và chiếu mát, bên cạnh là một chiếc bàn nhỏ bày đầy hoa quả, đồ ăn vặt và trà nước. Trên đầu, nha hoàn che dù lớn chắn ánh nắng gay gắt, phía sau còn có người hầu quạt mát cho nàng, từng đợt gió nhẹ thổi đến mát rượi. Nếu không phải vì có hai hạ nhân phủ Viêm Vương đứng ngoài liên tục gõ cửa, lại thêm hai con vật nhỏ tơi tả gần chết nằm trước cổng, thì e rằng ai nhìn vào cũng tưởng nàng đến đây để nghỉ dưỡng. Tứ hoàng tử vốn không ở nơi này thường xuyên, thỉnh thoảng mới ghé qua thăm Hải Na Châu một lần. Đám người hầu ở đây chủ yếu là các cô gái người Man mà hắn tuyển riêng cho Hải Na Châu, chưa từng thấy cảnh tượng thế này bao giờ, ai nấy đều sợ hãi đến mức không dám hé răng, lẩn hết ra sau cửa, luôn trong trạng thái đề phòng người ngoài phá cửa xông vào. Dù biệt viện nằm ở khu nội thành khá hẻo lánh, nhưng xung quanh vẫn có dân cư. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương