Yến Thanh Ca đọc rất nhiều sách, biết bao nhiêu gian hùng trong sử sách muốn soán vị, nhưng rơi vào kết cục như Nhị hoàng tử thì thật sự chẳng có mấy ai. So với Thái tử, Nhị hoàng tử bất luận là mưu trí hay thủ đoạn đều kém hơn một bậc, đến mức ngay cả xách giày cho Thái tử cũng không xứng, vậy mà đến nay vẫn không cam lòng, đúng là nực cười hết mức.

Dù gì Nhị hoàng tử cũng mang danh hoàng tộc, hắn không chịu nhường đường thì người khác cũng không tiện mạnh tay ép buộc.

Yến Thanh Ca tối nay ăn uống đầy đủ, lại ngồi trong xe ngựa do chính Viêm Tu Vũ cho người đặc biệt cải tạo vì nàng, bên trong đủ đầy tiện nghi, vô cùng thoải mái — nàng có thừa thời gian lẫn nhẫn nại để dây dưa cùng Nhị hoàng tử.

Nàng ngồi ung dung trong xe, chỉ nhàn nhạt nhìn Nhị hoàng tử mà không nói một lời.

Cuối cùng, Nhị hoàng tử không chịu nổi, đành phải nặn ra nụ cười, mở miệng trước:“Mấy hôm trước, lão phu nhân phủ Tín Quốc công đến chỗ ta, mang theo một số hồ sơ vụ án, muốn ta giúp lấy lại vài thứ. Mà hồ sơ kia, có thể được mang ra từ nha môn, chắc chắn là do Viêm vương gia cho phép. Mong Ninh Vương phi nương nương thương tình, dẫn ta đi gặp một lần, xin một lời giải thích.