Dù trời đã tối, màn đêm buông xuống, nhưng trước cánh cổng lớn xưa nay hiếm khi mở của phủ họ Yến, hôm nay lại tụ tập không ít người chỉ trỏ bàn tán.

Vốn là nơi nhàn rỗi nhất phủ, cổng chính giờ đây lại trở thành nơi bận rộn nhất.

“Xúi quẩy, thật xúi quẩy! Gác cổng sắc mặt tái nhợt, ngồi trong phòng không dám ló mặt ra, nhưng cũng chẳng dám đóng cánh cửa lớn vốn ít khi hé mở ấy.

“Tiểu thư còn chưa về sao? Tiểu đồ đệ của ông ta như kiến bò trên chảo nóng, cứ đi đi lại lại, cuống cuồng bất an.

Trong căn phòng nhỏ bên cạnh cổng, ngoài lão gác cổng và đệ tử của ông, còn chen chúc ba năm gia đinh, người nọ kẻ kia bàn luận xôn xao.