Trước bàn trang điểm, Như Ý cầm quả trứng gà luộc đã bóc vỏ, nhẹ nhàng lăn quanh vùng mắt của Yến Thanh Ca.

Yến Thanh Ca có chút lo lắng, hỏi Như Ý:“Bao giờ thì mới nhìn ra là không còn sưng nữa? Ta lát nữa còn phải gặp cữu mẫu, đừng để bà ấy nhận ra có gì bất thường.

Như Ý lắc đầu bất lực:“Tiểu thư, sớm biết vậy thì tối qua người đừng gây chuyện nữa. Mang thai là chuyện vui lớn, vậy mà người lại không vui vẻ, khiến mọi người đều hoảng sợ cả.

“Thôi mà! Yến Thanh Ca hơi xấu hổ, hiếm khi tỏ ra lúng túng như vậy.

Thấy Yến Thanh Ca đã “biết lỗi, Như Ý cũng không nói thêm, vừa xoa nhẹ quanh mắt cho nàng vừa nói sang chuyện khác.