“Như Ý, ngươi nói xem, dạo này Viêm ca ca có phải rất kỳ lạ không? — Yến Thanh Ca hơi nhíu mày, khẽ hỏi. Những ngày gần đây, Viêm Tu Vũ bỗng nhiên có rất nhiều điểm bất thường. Mỗi buổi chiều đều ra ngoài, đến rất khuya mới về, thường thì khi hắn về đến, nàng đã ngủ rồi, sáng ra mới phát hiện trên giường có thêm một người. Chuyện đó cũng không quá đáng ngại. Điều khiến nàng để tâm hơn chính là thói quen sinh hoạt của Viêm Tu Vũ hoàn toàn thay đổi. Trước kia, thường là Yến Thanh Ca ngủ sớm, dậy sớm, còn Viêm Tu Vũ thì luôn lười biếng nấn ná trên giường một lát. Nhưng giờ thì hễ nàng tỉnh giấc, hắn liền bật dậy ngay lập tức, không nấn ná chút nào. Chưa kể đến việc hắn vốn là người “không thịt không vui”, vậy mà gần đây, món ăn trên bàn toàn là đồ thanh đạm hợp khẩu vị nàng, hắn cũng chẳng phàn nàn nửa lời. Ngay cả mùi hương trên y phục cũng đổi — không còn là loại trầm nồng ngày thường mà chuyển sang thứ nhàn nhạt gần như không mùi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương