“Đa tạ Vương phi nương nương. Chu giáo đầu quỳ dưới đất, cảm giác như đang nằm mơ, hoàn toàn không ngờ chuyện này lại được Yến Thanh Ca giải quyết dễ dàng đến thế. “Đứng dậy đi, chẳng có gì to tát cả. Yến Thanh Ca mỉm cười với ông ta. Chu giáo đầu cảm khái không thôi — con gái ông phạm phải sai lầm lớn như vậy, vậy mà phủ Viêm Vương không chỉ bất chấp khả năng đắc tội với phủ Tín Quốc Công, để nàng ta thuận lợi gả vào làm chính thê của Chu Hoàn, còn điều chỉnh cả chức vụ của ông, điều ông vào cấm vệ quân. Đến ông còn không dám tin đây là thật. Còn về người con rể mà ông vẫn chưa từng thừa nhận — Chu Hoàn — dù cũng được phân công chức vụ, thì trong mắt ông chẳng đáng là gì. Với đứa con gái ấy, ông đã sớm không còn hy vọng. Sau này nàng ta và tên con rể kia có phú quý thế nào, ông cũng sẽ không dính dáng đến nửa phần. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương