Vô số hành lang dài nối tiếp nhau như bất tận, tầng tầng lớp lớp đổ ập vào tầm mắt, tựa như mê cung, chẳng thấy đâu là điểm cuối.

Yến Thanh Ca dưới sự dẫn đường của nha hoàn, chậm rãi bước về trung tâm khu viện lớn này.

Nơi này nàng từng sống mười năm, dẫu thoạt nhìn hành lang nào cũng giống hành lang nào, nhưng nàng vẫn có thể phân biệt rõ, mỗi lối đều dẫn đến đâu.

Nha hoàn đi phía trước không nói nửa lời, còn Yến Thanh Ca thì lại hứng thú, thỉnh thoảng dừng lại, chỉ vào những tiểu hoa viên ngoài hành lang, hỏi han cảnh trí từng nơi.

Năm xưa khi phủ Tín Quốc Công được xây dựng như thế này, trong kinh thành vốn nổi danh là tinh xảo mới lạ, hầu như bước nào cũng có cảnh để thưởng. Cũng bởi vậy, người trong phủ rất lấy làm tự hào, hễ có khách đến là đều dẫn đi thưởng ngoạn một vòng.