Trong phòng suối nước nóng, hơi nước bốc lên lượn lờ. Yến Thanh Ca ngồi bên mép bồn tắm lát đá cuội, cởi giày rồi đưa chân ngâm thử vào dòng nước ấm. Nhiệt độ hơi nóng làm da có cảm giác bị bỏng nhẹ, nhưng lại không khiến người khó chịu, trái lại còn khiến người ta chỉ muốn lập tức nhảy xuống, gột sạch cái lạnh căm căm ngấm vào tận xương cốt dọc đường đi đến đây. Từ sau bình phong bên cạnh, tiếng Viêm Tu Vũ cười hì hì vang lên: “Thanh Ca muội, ta đã cởi xong rồi, nàng mau lại thay y phục đi. Mặt Yến Thanh Ca lập tức đỏ ửng, chưa kịp đáp lời thì đã thấy Viêm Tu Vũ vòng qua bình phong bước ra. Chỉ thấy thân hình rắn chắc của hắn không chút che đậy hiện ra trước mắt nàng. Dù rằng hằng ngày nàng vẫn thường thấy thân thể ấy, nhưng khuôn mặt vẫn nhịn không được mà đỏ thêm vài phần. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương