Mùi rượu nồng nặc lan khắp không gian. Dù đã kéo khăn trùm đầu xuống, Yến Thanh Ca vẫn cảm nhận rõ ràng ánh mắt đầy soi mói đang bủa vây mình khiến nàng sởn hết cả da gà. “Đây là nữ nhân của Khâu Vũ Vương sao? Kéo khăn xuống, để bọn ta xem mặt đi.Một gã đàn ông nói tiếng Đại Chu lơ lớ, miệng lắp bắp vì say rượu. Giọng hắn chẳng có chút tôn trọng nào với tân nương như nàng, trái lại còn giở giọng trêu chọc chẳng khác gì đối với kỹ nữ. “Phải đó, bản vương ta có vàng không đếm xuể! Chỉ cần cho ta liếc mắt một cái, bản vương sẽ thưởng ngay một cục vàng to bằng nắm tay! Thế nào? Nghe nói ngươi là con gái một tên thư sinh nghèo kiết xác, chắc chưa từng thấy cục vàng to như vậy bao giờ đâu nhỉ! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương