Chiếc khăn hồng phủ trước mắt.

Yến Thanh Ca hoàn toàn không nhìn thấy gì phía trước, nàng chỉ có thể trông thấy đôi chân của hỉ nương đang đỡ nàng đi, và đôi giày đỏ bằng đoạn mềm của Viêm Tu Vũ.

Vì không nhìn rõ đường đi, lại thêm xung quanh ồn ào náo nhiệt, trong lòng Yến Thanh Ca không khỏi có chút lo lắng. Mỗi lần khăn trùm đầu lắc lư khiến nàng mất dấu đôi giày của Viêm Tu Vũ, tim nàng lại đập mạnh một cái.

Ở nơi xa lạ này, đối diện với một tương lai đầy bỡ ngỡ, chỉ có Viêm Tu Vũ là người duy nhất khiến nàng cảm thấy chút an tâm.

“Nhất bái thiên địa!