“Cái gì mà không còn quý ngươi nữa! Lăng Tiêu lập tức nổi đóa, đưa tay gõ một cái vào đầu Yến Thanh Ca: “Ta từ một năm trước khi xuất giá đã bị cấm qua lại với Thủy Mục ca rồi đấy! Ngươi đúng là kẻ sống trong phúc mà không biết hưởng! “Á… Yến Thanh Ca kinh ngạc đến mức há hốc miệng. Nàng vốn cũng biết quy củ trước khi xuất giá là hôn phu hôn thê không nên gặp mặt thường xuyên, nhưng nàng hoàn toàn không ngờ — cái gọi là “không gặp mặt ấy không chỉ là không gặp nhau, mà đến cả thư từ qua lại cũng không được. “Lúc đó ta còn làm ầm lên một trận cơ. Lăng Tiêu thần thần bí bí kể với Yến Thanh Ca: “Ta nói với người nhà là không muốn gả nữa. Sau đó còn tuyệt thực. Cuối cùng, người nhà ta đành phải lén sắp xếp cho ta gặp Thủy Mục ca một lần. Khi đó huynh ấy sợ chết khiếp, tưởng xảy ra chuyện gì lớn, thực ra chỉ là ta nhớ huynh ấy quá nên mới làm mình làm mẩy. “Chuyện này huynh ấy có kể cho ta nghe rồi. Yến Thanh Ca nói: “Nhưng là nghe từ miệng Thủy Mục. Ta còn tưởng ngươi thật sự không muốn gả, không ngờ chỉ là giả vờ… Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương