Gió thu từng đợt từng đợt lạnh buốt thổi qua. Chớp mắt, lá cây đã lác đác rơi khỏi cành, trải thành một tấm thảm vàng óng trên mặt đất. Buổi sáng vừa chui ra khỏi chăn, Yến Thanh Ca chỉ cảm thấy rét run từng hồi. Nha hoàn chải đầu thấy nàng khẽ run, bèn cười nói:“Tiểu thư, hôm nay vẫn nên mặc dày một chút, trên đường có sương giá rồi ạ. Ăn sáng xong, nàng ra ngoài đi dạo một vòng, quả nhiên thấy trên những phiến đá ven đường còn vương lại từng mảng sương chưa tan, lấp lánh ánh sáng. Đúng lúc ấy, tiếng cười ríu rít vang lên từ cổng viện, thì ra là Lục Đồng dẫn theo mấy nha hoàn bà tử chạy vào, muốn tìm Nguyên Cận chơi. Ban đầu Yến Thanh Ca chẳng chú ý tới Lục Đồng, đến khi thằng bé lại gần, nàng mới phát hiện hắn mặc rất phong phanh, chỉ khoác thêm một chiếc áo dài mỏng so với mùa hè. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương