Nguyên Cận ngồi trong phòng khóc hu hu một mình, bên ngoài có một đám bà vú và nha hoàn lo lắng đứng thành vòng tròn, nhưng không có lệnh của Yến Thanh Ca, chẳng ai dám vào dỗ. Yến Thanh Ca cũng không đi xa, nàng đang đứng gần đó nói chuyện cùng Viêm Tu Vũ. Nghe tiếng gào khóc chói tai như xuyên thẳng vào óc kia, Viêm Tu Vũ lập tức nhăn mặt, tỏ vẻ chịu không nổi:“Thanh Ca muội muội, dù hôm nay Thái tử có cố ý cản người, nhưng Nguyên Cận cũng chỉ là một đứa nhỏ thôi, phạt nó cũng chẳng có ích gì cả. Yến Thanh Ca khẽ cười lắc đầu:“Ta phạt Nguyên Cận không phải để trả đũa Thái tử. Huynh cũng thấy rồi đấy, nét mặt của nó trước mặt Thái tử và khi ở bên ta khác nhau một trời một vực. Ta chỉ muốn để nó nếm thử cảm giác bị người khác làm ngơ là thế nào. “Thì ra là vậy. Viêm Tu Vũ gật gù:“Thế thì đừng nghe nó khóc nữa, mình đi chỗ khác, đỡ chướng tai gai mắt. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương