Về đến lều tranh của phủ Viêm vương, Yến Thanh Ca mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.

Vừa không còn người ngoài, Viêm Tu Vũ liền như một đứa trẻ con phát giận, kéo tay áo nàng lắc tới lắc lui, oán trách:“Thanh Ca muội muội, nếu không phải ta vừa khéo đi ra ngoài, chẳng phải muội đã một mình đi gặp Thái tử rồi sao!

Yến Thanh Ca biết Viêm Tu Vũ đang ghen, liền né tránh chủ đề, hỏi sang chuyện khác:“Ta bảo huynh dẫn công tử Tào Canh đến đây, huynh có dẫn theo không?

Gương mặt tuấn tú của Viêm Tu Vũ gần như nhăn lại:“Thanh Ca muội muội, ta đang nói với muội đấy! Sao muội lại còn nhớ đến tên Tào Canh đó!

“Đồ ngốc! Yến Thanh Ca không nhịn được bật cười, đưa tay điểm nhẹ lên trán Viêm Tu Vũ:“Lần trước huynh bảo ghét mấy cái túi đeo bên người quá nhỏ, chẳng đựng được gì cả, ta đã làm riêng cho huynh cái này.