“A a a a a a a!Một chuỗi tiếng hét hoảng loạn xé họng vang lên từ miệng Nguyên Cận , vang dội cả bầu trời đêm.

Viêm Tu Vũ đỡ lấy Nguyên Cận – người đã la đến khản cả giọng – đầy ngạc nhiên hỏi:“Ngươi không thích sao?

“Mau dừng lại đi, tiểu vương gia! Điện hạ có bệnh động kinh, bị hoảng thì rất dễ phát bệnh đấy.Một bà tử run rẩy, lo lắng nhìn Nguyên Cận .

Dưới ánh đèn lồng, có thể thấy gương mặt nhỏ của Nguyên Cận hơi tái, trán cũng rịn mồ hôi mỏng, nhưng nhìn chung, hình như vẫn chưa có dấu hiệu phát bệnh.

Viêm Tu Vũ cẩn thận quan sát một lượt, rồi yên tâm nói:“Không phát bệnh à? Vậy là thích rồi!