“Tham kiến Hoàng trưởng tôn điện hạ.”

Một đám nha hoàn vừa thấy Nguyên Cận bước tới liền vội vàng đứng sang một bên, cung kính hành lễ.

Yến Thanh Ca lúc đó vừa mới dùng móc câu kéo được một túi giấy da trâu từ dưới hồ lên, còn chưa kịp xem trong đó có gì, thì Nguyên Cận đã đến, nàng đành hành lễ cùng mọi người.

Nguyên Cận mặt mày căng thẳng, giọng có phần âm u: “Các người đang chơi gì đấy?”

Minh Tú cô cô không nhịn được cau mày — tính khí của Nguyên Cận quả thực có vấn đề. Rõ ràng là chính miệng cậu hỏi người ta đang làm gì, mà giọng điệu lại như thể ai thiếu nợ cậu vậy.