“Thủy trắc phi, nương nương nghe nói người đến, mời người qua chính điện trò chuyện một lát. Bích Tương nhẹ nhàng hành lễ với Thủy Anh . Thủy Anh trước nay đã đến chỗ Yến Thanh Ca không dưới tám, mười lần, lần nào cũng báo với Hoàng hậu trước, vậy mà chưa từng được gọi gặp. Lần này lại gọi, thật là lạ. Yến Thanh Ca thò tay vào tay áo, lấy ra một túi gấm nhỏ đựng vài hạt đậu vàng, bước lên đưa cho Bích Tương , hỏi:“Bích Tương cô nương, nương nương chỉ gọi mỗi Thủy trắc phi thôi sao? “Vâng. Bích Tương gật đầu, nhận lấy túi gấm, rồi dịu dàng nói thêm:“Nương nương mấy hôm trước nghe nói Thủy trắc phi mang thai song sinh, trong lòng rất vui, vốn đã định gọi người đến trò chuyện. Hôm nay trắc phi vừa khéo đến đây, thật là duyên. Thủy Anh mỉm cười gật đầu, quay sang nói với Yến Thanh Ca :“Vậy muội đi trước nhé. Rồi khẽ siết tay nàng, như muốn trấn an. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương