“Tỷ tỷ, chúng ta đã lâu không gặp, muội còn có rất nhiều điều muốn nói với người…Yến Thục Ngọc đầy vẻ ấm ức nhìn Yến Thanh Ca, nước mắt ròng ròng lăn xuống hai má, vẻ mặt tràn ngập ai oán.

“Yến cô nương, xin tự trọng!

Nàng còn chưa kịp khóc cho tròn một tiếng, liền bị một giọng quát già nua vang lên đánh gãy, ngay sau đó, một chiếc khăn tay lớn phủ ụp lên mặt, che kín cả gương mặt nàng lại.

Trong cung kỵ nhất là nữ nhân khóc lóc ầm ĩ, huống hồ hôm nay lại là ngày đầu năm mới, vốn dĩ là ngày vui, nàng làm vậy chẳng khác nào cố tình gây chuyện.

Hà Phân thấy không thuận mắt, liền tiến lên dùng khăn tay bịt mặt Yến Thục Ngọc lại.