Tại nơi ở của Yến Thanh Ca trong Phượng Tảo cung, hai chiếc bàn vốn đã không nhỏ được khiêng từ hai góc phòng lại, ghép thành một bàn lớn, bày đầy sơn hào hải vị. Trong phòng, lò than tỏa ra hơi ấm dễ chịu. Sau khi uống hai chén mật tửu, đôi mắt Yến Thanh Ca sáng lấp lánh, hai má ửng hồng như trái đào chín mọng. Hôm nay là đêm giao thừa. Ban đầu, Như Ý cũng không muốn ngăn nàng uống thêm rượu, nhưng nhớ lại lời dặn của Hà Phân cô cô trước khi rời đi tối nay, bèn vội giật lấy chén rượu trong tay nàng, khuyên:“Tiểu thư, người không thể uống thêm nữa đâu. Bằng không Hà Phân cô cô sẽ lo lắng mất. Đôi mắt long lanh ánh nước của Yến Thanh Ca liếc về phía Như Ý, giọng nũng nịu:“Ta có uống nhiều đâu, mật tửu này chẳng qua là giải sầu chút thôi. Cho ta thêm một bình nữa cũng không sao mà. Hai người còn đang nói chuyện, cửa phòng chợt bị đẩy ra, Hà Phân cô cô mang theo cơn gió lạnh đêm đông, bước vào trong. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương