Hương thuốc bốc ra từ phòng Cố nương tử , lượn lờ bay sang cả mấy gian phòng bên cạnh, nơi các thị thiếp khác đang ở.Có người không để tâm, nhưng cũng có kẻ chẳng vui vẻ gì.

“Đầu năm đầu tháng còn uống thuốc gì chứ! Không sợ xúi quẩy à?Người buông lời là Trần nương tử, hàng xóm sát vách với Cố nương tử , miệng không kiêng dè gì mà làu bàu oán trách.

Trần nương tử đã biết mình mang thai từ lâu, nhưng vẫn giấu kín không nói ra.Nàng từ khi vào cung liền không được Nguyên Thiên Thiên yêu thích, từng vài lần bị mắng chửi, thậm chí đánh đập vì đắc tội.

Vì thế, nàng e ngại việc mình có thai sẽ lọt vào mắt Nguyên Thiên Thiên , bị nàng ta trả thù, nên đặc biệt cẩn thận giữ kín, tính chờ đến khi cái thai lớn rồi mới công bố. Không ngờ lại nhờ thế mà tránh được một kiếp, bằng không những ngày trước bị Hoàng hậu đánh chết, có lẽ đã có thêm tên nàng trong đó.

Tuy che giấu khéo léo, nhưng những thay đổi trong thân thể nàng thì chỉ bản thân là hiểu rõ nhất.Khẩu vị thay đổi, mê ăn đồ chua cay nặng vị, giữa mùa đông lại thèm ăn đồ lạnh, từng có lần không nhịn nổi, lén liếm vài miếng tuyết sau lưng cung nữ.