“Ma! Có ma!” — một tiếng thét chói tai vang lên giữa Ngự Hoa Viên.

Chỉ thấy một thiếu nữ mặc áo bông màu hồng hoảng loạn ôm chặt lấy gốc mai ven đường.

Sau lưng nàng ta, hai cung nữ dịu dàng an ủi: “Công chúa đừng sợ, đó không phải ma đâu. Ban ngày ban mặt thì làm gì có thứ gì ô uế.”

Người bị công chúa Thiến Ninh gọi là “ma” có gương mặt đầy những hoa văn xanh xám đáng sợ, đôi mắt màu lam lục, đầu đội mũ lông, thân mặc bộ xiêm y sặc sỡ chắp vá từ vụn vải và mảnh da, váy xắn cao nhét trong thắt lưng, đang chạy trên đường.

Phía sau nàng ta, hai phụ nhân to khỏe đuổi theo, từ sau giữ chặt tay nàng ta lại.